loading...
Súng nổ rung trời giận dữ
Người lên như nước vỡ bờ
                                      ( Đất Nước – Nguyễn Đình Thi )

            Tôi viết : “Người lên như nước vỡ bờ!” chính là nói đến sức mạnh ấy của quân đội ta, của quần chúng cách mạng”. Đó là khí thế hừng hực đấu tranh của những ngày khói lửa :


                                    Những đồng chí, thân chôn làm giá súng
                                    Đầu bịt lỗ châu mai
                                    Băng mình qua núi thép gai
                                    Ào ào vũ bão,
                                    Những đồng chí chè lưng cứu pháo
                                    Nát chân nhắm mắt còn ôm
                                    Những bàn tay xẻ núi, lăn bom
                                    Nhất định, mở đường, cho xe ta lên chiến trường tiếp viện.
                                                                         ( Hoan hô chiến sĩ Điện Biên – Tố Hữu )

            Những ngày chiến đấu anh dũng đã bộc lộ một cách rực rỡ hình ảnh cao đẹp của người chiến sĩ cụ Hồ: kiên trì vượt qua mọi nguy hiểm, anh dũng quên mình vì nhiệm vụ. Càng gian khổ, đau thương càng thắp sáng trong họ ngọn lửa nhiệt tình cách mạng, họ vẫn tiếp tục chiến đấu với tâm thế lạc quan, tin tưởng vào thắng lợi trước mắt của dân tộc. Hình tượng người lính càng về giai đoạn sau càng tỏa sáng vẻ đẹp của một quân đội trưởng thành về việc quân cũng như càng thể hiện tinh thần “vì nước quên thân” của anh bộ đội. Đó là cuộc sống người lính chịu cực khổ nơi chốn rừng sâu vẫn bám trụ với làng bản, với dân, giữ vững tinh thần của người dân sau khi sự tàn phá của giặc đã đi qua :

                                    Có đêm gió bấc lạnh lùng
                                    Áo quần rách nát lá dùng che thân
                                    Khó khăn đau ốm muôn phần
                                    Lấy đâu đủ thuốc mặc dần bệnh nguôi
                                    Có phen giặc chạy tơi bời
                                    Rừng sâu đói rét không người hỏi han
                                    Đến nay họ về đây
                                    Giữ vừng miền núi Cấm
                                    Thổ phỉ quét xong rồi
                                    Đồn Tây xa chục dặm
                                    Kiến thiết lại bản xóm
                                    Bị giặc đốt tan tành.
                                                                        ( Lên Cấm Sơn – Thôi Hữu )
Sống kham khổ, bệnh tật nhưng họ vẫn vui, vẫn đem lại nhịp sống mới cho làng bản. Và họ vẫn lạc quan trên đường hành quân :
                                    Một tiếng chim kêu sáng cả rừng
                                    Lên đường chân lại nối theo chân
                                    Đêm qua đầu chụm, run bên đá
                                    Nay lại cùng mây sưởi nắng hừng.
                                                                        ( Từ đêm 19 – Khương Hữu Dụng )

            Họ vẫn cùng nhau vui cười rộn rã khi kể chuyện riêng tư. Sự lạc quan trở thành bản lĩnh Cách mạng giúp người chiến sĩ vượt lên trên tất cả để chiến thắng :

                                    Đằng nớ vợ chưa !
                                    Đằng nớ ?
                                    Tớ còn chờ độc lập
                                    Cả lũ cười vang bên ruộng bắp
                                    Nhìn o thôn nữ cuối nương dâu.
                                                                        ( Nhớ – Hồng Nguyên )

            Bên cạnh tình đồng chí, đồng đội thì tình quân dân chính là nguồn nghị lực khiến họ thêm vững bước chiến đấu với quân thù. Hình ảnh người lính trở nên gần gũi với đời sống qua tình quân dân, hoàn thành chiến lược của quân đội ta trong công tác dân vận “đi dân nhớ, ở dân thương”. Người dân đón tiếp Vệ quốc quân như những người thân đi xa trở về

                                    Bóng tre che mát đường làng
                                    Một hàng quân bước hai hàng người vui
                                                                        ( Quân về – Nguyễn Ngọc Tấn )

            Dân làng đón tiếp họ với tấm lòng của người dân nghèo, với “bát nước chè xanh”, đạm bạc, đơn sơ mà thắm đượm nghĩa tình :

                                    Các anh về
                                    Xôn xao làng tôi bé nhỏ
                                    Nhà lá đơn sơ,
                                    Tấm lòng rộng mở
                                    Nồi cơm nấu dở
                                    Bát nước chè xanh
                                    Ngồi vui kể chuyện tâm tình bên nhau.
                                                                                    ( Bao giờ trở lại – Hoàng Trung Thông )
Từ tấm lòng bà mẹ chở che cho bộ đội :
                                    Bầm yêu con, bầm yêu đồng chí
                                    Bầm quý con, bầm quý anh em.
                                                                                    ( Bầm ơi – Tố Hữu )
Đến sự yêu quý của cô gái :
                                    Nếu không nhận hết bánh này
                                    Các anh cũng nhận một hai cái dùm.
                                                                                    ( Xếp bánh phồng – Nguyễn Hiêm )

            Tất cả tình cảm máu thịt gắn bó đó đã theo các anh trong suốt đường ra mặt trận. Hình tượng người lính trong thơ kháng chiến thể hiện được vẻ đẹp của cuộc sống Cách mạng đang chuyển biến đi lên.
            Hình tượng người lính trong thơ kháng chiến chống Pháp là một hình tượng đẹp trong văn học Việt Nam, đó là bước tiếp nối với hình tượng sĩ phu yêu nước trong quá khứ, và là hình tượng mở đầu cho hình tượng chiến sĩ giải phóng quân kiên cường trong cuộc kháng chiến chống Mỹ sau này. Đó là những tượng đài bất hủ của lòng yêu nước và tự hào dân tộc của nhân dân ta. Cũng xin mượn hình tượng người lính mà Nguyễn Đình Thi miêu tả làm lời kết cho hình tượng người lính trong cuộc kháng chiến chống Pháp đầy hào hùng của dân tộc : “Những người lính trẻ với gương mặt rất tươi sáng nhiều khi cũng lấm lem bùn đất. Họ đi lại với tinh thần xông pha hăng hái, thỉnh thoảng trên gương mặt lại nhoẻn ra một nụ cười. Tôi liên tưởng hình ảnh đẹp đó với hình ảnh đất nước. Đất nước đang trải qua những cơn thử thách và hình ảnh của đất nước vượt lên từ than bụi lấy bùn và rạng rỡ ánh sáng mới :

                                    Nước Việt Nam từ trong máu lửa
                                    Rũ bùn đứng dậy sáng lòa. “

                                                                         ( Đất Nước – Nguyễn Đình Thi )

Về trang chính - Inluon.net

0 comments Blogger 0 Facebook

Post a Comment




 
Diem chuan tuyen sinh ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|Travel - Du lịch
Top